CHUYÊN ĐỀ GIỚI THIỆU SÁCH "LỜI NÓI LÀM NÊN CỔ TÍCH"
Lời nói làm nên cổ tích là cuốn sách ghi lại những câu chuyện cổ tích giữa đời thường đến từ sự ấm áp của tình người qua lời kể của nhà báo Hồng Thuý của Chương trình Sát cánh cùng gia đình việt phát sóng trên trên đài tiếng nói nhân dân TP. HCM .

Đó là những câu chuyện về Cuộc đời của những con người đang chới với giữa dòng, đang ở tận đáy của khổ đau, tận cùng của tuyệt vọng và mong manh bên bờ vực của sự sống-cái chết. Cuộc đời của những người mẹ băng qua mọi con đường đi tìm sự sống cho con của mình. Cũng có người mẹ đã bừng tỉnh vì một câu nói “Mẹ ơi, đến con chó còn muốn sống…”.
Bên trong quyển sách này, bạn sẽ cùng Hồng Thúy lặng lại để tự hỏi mình rằng: Liệu trái tim ta sâu bao nhiêu? Trái tim ta đã đủ rộng để dung chứa cả những người vốn dĩ xa lạ nhưng cần một vòng tay? Ngày hôm qua, ta đã sống và yêu thương nhiều chưa nhỉ? Thầm hỏi, những người mà mình hay bạn gặp qua những trang sách này, khiến lòng ta thổn thức, khiến ta trăn trở…
Có người phụ nữ từng không thể khóc vì những đắng cay. Điều gì đã khiến trái tim ấy đau và nước mắt đã lăn dài trên khóe mắt?
Có người phụ nữ một mình nuôi hai con thơ dại nơi xứ người, vất vả băng qua con đường tuyết trắng nhưng trái tim của bà vẫn đủ chỗ dành cho người khác…
Có chị Loan tâm thần mà lại biết làm từ thiện.
Có chàng trai mù bán từng tờ vé số góp tiền giúp người nghèo.
Có bà cụ 20 năm cuộc đời chắt chiu được 15 triệu đồng nhưng chẳng giữ cho mình…

Có nước mắt, nụ cười và cả thanh xuân của những thành viên chương trình Sát cánh cùng gia đình Việt.
LỜI NÓI LÀM NÊN CỔ TÍCH – Cổ tích bước ra từ những điều tử tế có thật. Cổ tích đến từ sự ấm áp của tình người.
Đọc đến câu chuyện Sài Gòn ơi! Thương lắm! Tôi lại nhớ đến khoảng thời gian Hơn 6 tháng TPHCM kiên cường chiến đấu với đại dịch. Thật xót xa khi trong một thời gian ngắn, nhiều đồng bào đã tử vong vì Covid-19. Mỗi người ra đi là mỗi gia đình phải chia ly, cách biệt. Rất nhiều trẻ em rơi vào cảnh mồ côi, có những thai phụ mắc Covid-19 qua đời lúc trở dạ, hàng trăm cụ già trở thành neo đơn lúc tuổi già xế bóng... Tính đến thời điểm này TPHCM đã có quá nhiều người đã ra đi mãi mãi trong đại dịch Covid-19.

Trong những ngày tháng “lịch sử” tôi nhận ra nhiều thứ, thêm yêu mảnh đất mình đang sống, yêu hơn những con đường mình đã qua, yêu cả những điều vốn dĩ quá bình thường và muốn hét lên thật to rằng “Cảm ơn Sài Gòn, cảm ơn những tấm lòng đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Cho tôi biết, yêu thương là vô tận”
Phố đặc biệt
Tình người cũng đặc biệt,
Tôi và bạn, gặp lại nhau mà mừng rơi nước mắt
Những câu chuyện đi giữa mùa dịch của các thành viên sát cánh cùng gia đình việt. Những ngày tháng ba yêu thương cần gửi trao đến nhau.
Sài gòn và chuyến du lịch kì lạ
Sài gòn, phố lặng yên như chưa từng .
Đường Thành thái. Cảm giác như là nước mắt gõ kêu tong tong. Tôi nhớ cha quay quắt. Người đàn ông lưng ướt đẫm đạp xe ba gác trên đường phố Sài gòn thênh thang. “Ông ơi, ông nhận chút quà này nha ông” Chút bối rối , lạ kỳ, đang đi trên đường thì người ta gọi lại tặng quà. Đúng là lạ nhưng là Sài gòn.
Vỉa hè đường Nguyễn Tri Phương tôi trò chuyện với chú Phú, một người xa lạ, một người lượm ve chai bụng đang đói chờ đợi người qua đưa cơm từ thiện. Nhận được phong bì 500 ngàn của chúng tôi chú ngơ ngác “Bộ cô cho tui 500 ngàn thiệt hả cô đừng hù tui nghe cô. Bất chợt, tôi muốn khóc.
Trong lòng quận 10, một ngôi nhà chắp vá, chênh chao, chỉ vài mét vuông. Người đàn bà tóc buộc dây chun cầm chiếc phong bì, chút quà rồi nhanh chóng chạy về đứa con đang chờ mẹ mang đồ ăn về. Tôi nhớ mẹ, muốn khóc thật to.
Chợ Hoà Hưng dây giăng kín lối, thế nhưng ekip của chúng tôi đã băng qua bao hẻm nhỏ để mang hơn 2.300 phần quà cho bà con. Giúp bà con có cơm ăn, có chút nước mắm mằn mặn để không nhạt lòng.

Sài gòn
Những ngày này chỉ có tình thương và người ta chỉ bận 1 nỗi lo: Ở đó bà con đã có gì để ăn chưa Làm sao để gửi con cá tươi ngon, túm gạo dẻo thơm, mớ rau, mớ cải đến cho mọi người.
Sài gòn, tôi đó, vẫn rực cháy, chưa phút giây ngập ngừng dẫu chập chùng mớ dây giăng, dẫu cho những hàng được dựng lên.
Sài gòn, cái gì cũng có nhưng nhiều nhất là tình người!

Đọc đến những trang cuối của cuốn sách, đọng lại từng câu chuyện, các bạn sẽ tin rằng. Trong cuộc sống, cổ tích là có thật.